05/03/2017

Standard

Anh ngồi trên xe, tẻ nhạt, chán nản. Bao nhiêu lần cố gắng, vượt bao nhiêu thử thách... Quả thật "bức tường thành" - biệt danh bạn bè đặt cho cô... vẫn không hề lay chuyển. Anh quá nhỏ bé, anh quá yếu đuối, ... ANH KHÔNG XỨNG!

Thời gian qua, cô vẫn chứng tỏ sự cứng rắn của bản thân. Không phải là khi cô bị bọn con trai bắt nạt mà không khóc, hay khi ngã xong tự đứng dậy... mà là cô đỡ hết được đòn tấn công từ anh.
Tiết xuân phơi phới, cây cối xanh tươi, mọi người đều phấn khởi. Đường xá đông đúc, chợ búa tấp nập, đường đi thế nên cũng huyên náo hẳn lên. Nhìn cây cối lướt qua, cảm thấy thật tĩnh lặng. Xe chật, người đông, đáng ra không khí phải thật vui vẻ. Phải chăng là do mình anh cảm thấy buồn?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét