20/03/2017 - 21/03/2017 Part 1

Standard

- "Chơi kiểu gì kỳ vậy?" - Anh quyết tâm tìm hiểu vấn đề xem có phải là "nhắn nhầm không"
- "Không nói nữa, không nói nữa!!" - Cô có vẻ như là chối đay đảy...
- "Ờ"
Lần này là anh kết thúc cuộc trò chuyện... Cụt lủn, ngắn ngủn, nhưng anh cảm thấy vui.
Trong lời cô nói, trong cách cô biểu đạt có gì đó làm anh hy vọng, hy vọng nhiều lắm. Sớm hôm ấy có bài luận Tiếng Anh. Trong lớp, trình độ Tiếng Anh của anh vào loại sừng sỏ, mấy bài này cũng chả thấm gì, cô thì khác.

9 giờ tối, anh đang loay hoay với đồ án đang làm dở cho một người quen, chợt anh thấy 1 email gửi đến: "Bạn tốt bụng, xấu trai thân mến...", anh suýt vứt luôn cái điện thoại, là email của cô. Và cô gọi anh là "bạn". Có gì đó không ổn, không ổn thật. Anh gắng gượng đọc hết email, hóa ra là cô nhờ anh "phát âm" cho cái bài luận vì thực sự cô chẳng biết phát âm như thế nào...
Dù có hơi khó chịu, anh liền tỏ ra "chảnh cún":
- "Xấu trai, tốt bụng chả để làm gì. Tự mà làm lấy"

Vừa gửi đi, bên facebook đã thấy tin nhắn đến: "Đọc email đi ^^"

0 nhận xét:

Đăng nhận xét